Hệ liệt : Nhất kiến chung tình

Bộ một : Hoa thược dược thiên tình sử .

Tình trạng hiện tại : on going (đã có chương 1,2) .

Bộ hai : Khuynh nước khuynh thành .

Tình trạng hiện tại : đã viết văn án .

Bộ ba : Ngoảnh lại .

Tình trạng hiện tại : đã viết văn án .

Hai bộ còn lại sẽ được đăng ngay khi Bộ một hoàn thành .

Vì lí do tên truyện (Nhất kiến chung tình , Khuynh nước/quốc khuynh thành) quá phổ biến , mong các bạn không bị nhầm lẫn rồi lạc vô đây .

Chương 1 , 2 của Bộ một đã được đăng trên account Wattpad của mình , các bạn có thể xem ở đây hoặc ở đó tùy ý .

Lời cuối ,

Rất mong nhận được sự ủng hộ của mọi người .

Hoa thược dược thiên tình sử

Chương 2 :

– Nữ vương vạn tuế .

 – Bình thân . – Vị Nữ vương đặt chén trà nóng trên tay mình lên bàn . – Chắc hẳn ngươi biết lí do ta gọi ngươi đến .

 – Xin thưa thần đâu biết ……

 – Dối trá ! – Ả ta lao xuống chỗ Tử Thao , dùng cây gậy của mình nâng mặt y lên , dùng ánh mắt giận giữ hiếm thấy nhìn thẳng vào Tử Thao . – Ngươi thừa biết ta là đang muốn nhắc đến ngọc Hắc Phượng mà mẫu thân đáng khinh của ngươi cất giấu .

 Tử Thao hừ lạnh trong lòng , ra là ả ta cố hại chết mẫu thân như vậy cũng chỉ vì ngọc Hắc Phượng . Cẩn thận che giấu tia khinh bỉ trong đáy mắt , Tử Thao hướng Nữ vương cao cao tại thượng một ánh nhìn vô tội , nhẹ cười mỉm mà nói :

 – Tâu Nữ vương , điều này , kì thật thần cũng muốn biết , chỉ có điều không kịp biết thì mẫu thân lâm bệnh nặng rồi qua đời , vậy nên ngọc Hắc Phượng hiện tại đang ở đâu , có lẽ chỉ mình mẫu thân biết .

 Tử Thao thấy trong mắt Nữ vương có vẻ không cam chịu nhưng lại cố nén lại . Ả ta vung mạnh tay đẩy ngã Tử Thao , kiêu ngạo mà quay lại ngai vàng của mình , nhìn khinh bỉ người đang lồm cồm quỳ lại trên thảm , chống tay xuống đất nói :

 – Nếu như không còn gì nữa , vậy thần xin phép được lui .

 Thấy bóng Tử Thao vừa khuất , Nữ vương liền không kiềm chế được mà gạt toàn bộ mọi thứ trên bàn xuống đất , vang nên tiếng kêu chói tai , ả gằn giọng :

 – Khốn kiếp ! Hai mẹ con chúng không khác gì nhau , đều cùng một hạng tiện nhân ! Được , Hoàng Tống Liễu , ta quyết cùng ngươi chơi đến cùng .

 Ả lạnh lùng liếc nhìn chiếc chặn giấy bằng ngọc hình hồ ly vỡ tan trên mặt đất .

 Quả thật , đến cuối cùng , ả vẫn thua Tống Liễu .

____________________________________________________________________________________

 Tử Thao quay trở lại phòng nghỉ , cẩn thận khóa kĩ cửa rồi nhìn quanh , y phải chắc chắn không có ai mới bỏ tay ra khỏi khóa cửa .

 Ở góc phòng có đặt một chậu hoa nhỏ , trông có vẻ như là hoa hồng trắng , trông như đã tàn úa , cánh hoa rũ xuống đau thương , nhưng lạ một điều , không hề có một cánh hoa nào rụng xuống .

 – Đến giờ chăm sóc ngươi rồi . – vừa nói y vừa kéo chậu hoa ra chỗ sáng , đoạn với tay lên con dao gọt trái cây nạm bạc để trên bàn , nhanh chóng cứa một đường lên cổ tay thon thả .

 Dòng máu đỏ tươi chảy xuống đóa hoa , như thể một loại thần dược nào đó , đóa hoa dần tươi trở lại , sắc trắng dần biến thành màu đỏ tươi rồi đỏ đậm đẹp mắt . Một lúc sau , máu của Tử Thao đột nhiên biến dần thành màu đen đặc , y vội vàng giữ tay lại , ngăn không cho dòng máu đen thấm vào đất , hướng phía đóa hoa mà nói :

 – Thực xin lỗi , xém chút hại chết ngươi .

 Y quấn một dải băng màu trắng dày quanh tay mình , dải băng một lúc sau liền biến thành màu đen .

 Không sai , y đang nuôi một đóa Huyết hồng . Đóa Huyết hồng này được nuôi trước kia bởi mẫu thân y , giờ đến lượt y , chỉ có điều , y mang trong mình một lượng lớn máu đen , nếu như Huyết hồng bị trúng thứ máu này , nó sẽ chết . Đóa hoa này từ trước tới nay được nuôi bằng máu của mẫu thân , có chết y cũng không dám làm tổn hại nó .

 Nếu y là con người , có lẽ đã không tốn nhiều tâm tư như vậy .

 Đáng tiếc , Tử Thao vốn không phải phàm nhân……

Hoa thược dược thiên tình sử

Chương 1 :

3 năm sau…

– Ca ca , chờ muội với ,ca ……á – một hài nhi 3 tuổi xinh xắn đáng yêu vội vàng chạy , vô tình vấp phải hòn đá nhỏ dưới chân . – Ưh oaoaoaoaoaoaoa……………

– Hàm Hàm , đâu để ca ca xem , may quá không sao . Đứng lên nào nhóc con , ngoan ngoan không khóc . – nam hài chạy vội ra chỗ hài nhi kia , đỡ nhóc dậy rồi lấy vạt áo của mình chấm nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo kia .

– Ca ca , sau này muội nhất định sẽ lấy ca ca làm chồng .

– Ha ha , nhóc con này , mới tí tuổi đã nghĩ về chuyện sau này rồi à ? – nam hài xoa xoa mái tóc dài màu nâu mật ong của đứa nhỏ đáng yêu kia .

– Có sao đâu , dù sao muội cũng là Kế vương , sau này kiểu gì cũng phải lấy ai đó , vậy không phải lấy ca ca vừa tốt hơn sao . – hài nhi phụng phịu , phồng hai cái má bánh bao lên , đôi môi đỏ hồng ướt át trề ra , trông hảo dễ thương , nhìn chỉ muốn cắn muốn nhéo .

– Vậy quả là phúc đức đối với thần thưa Nữ vương . – nam hài giả đò cúi người cung kính .

– Ca ……ca ……. ca bắt nạt ta , ta ghét Tử Thao ca , ta đi mách Hoàng nương , để nương ấy đánh đòn ca .

– Thôi mà , ca xin lỗi . Hàm Hàm , chúng ta ra thư phòng chơi đi . – nam hài nháy mắt cười tinh nghịch .

– Sao lại ra thư phòng ? Ở đó đâu có gì vui đâu ca ca .

– Đừng nói thế chứ , nào đi cùng ta , ta phát hiện ra ở đó có trò vui lắm đấy . – nói rồi cầm bàn tay nhỏ nhỏ , phấn nộn kéo đi .

Trong cái nắm tay hữu ý ấy , trái tim Lộc Hàm hình như trật đi một nhịp , khuôn mặt bất giác ửng hồng lên , tay nhỏ cũng xiết chặt tay lớn hơn một chút . Trí óc non nớt của một đứa trẻ chợt nảy sinh ra cái cảm giác muốn như vậy mãi , ước gì con đường này dài hơn để mình không phải buông bàn tay kia ra . Nhưng mà đã đến nơi , thấy tay của người mình yêu thương sắp rút ra , trong vô thức mà vội nắm chặt lại .

– Hàm Hàm , bỏ tay ca ra đi nào . – khuôn mặt của Tử Thao phóng đại trước mắt , lúc này Lộc Hàm mới tỉnh , đành cười ngượng nghịu – Hàm Hàm , chẳng nhẽ muội sợ , thôi được rồi , để ca nắm tay muội đi vào .

Đứa nhỏ được toại nguyện , cảm thấy như đây là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong đời . Đôi tay nhỏ bé của Lộc Hàm xiết chặt thêm tay của Tử Thao rồi theo người ca ca yêu quý bước vào thư phòng .

– Muội ngồi chờ ở một chút , nhớ nhắm mắt vào nhé .

Đoạn , Tử Thao rút tay ra khỏi Lộc Hàm khiến đứa nhỏ cảm thấy hụt hẫng , cái miệng nhỏ xịu xuống . Sau khi kiểm tra kĩ cậu , y mới đi ra chỗ chiếc tủ , dụng sức mở cánh cửa tủ gỗ sồi ra .

– Hàm Hàm , mở mắt ra đi nào .

Lộc Hàm nghe lời mở mắt nhìn thì choáng ngợp một chút . Trước mắt cậu là một bộ bạch y đẹp mê hồn , từng đường kim mũi chỉ đều được làm cẩn thận và tỉ mỉ , họa tiết hình phượng trắng đang ngậm ngọc đen nổi bật trên nền vải màu ngọc trai của chiếc áo khoác ngoài .

– Muội muội , đẹp nhỉ .

– Ca ca , y phục của ai đây a ?

– Của ta , trông đẹp không ?

– Ưh , đẹp lắm luôn a . Ai làm ra vậy ca ca ?

– Hoàng mẫu đã tự tay dệt vải rồi may đấy . Vải áo mặc bên trong còn được dệt cùng với sợi lông hạc trắng nữa nên mềm nhẹ cực kì . Chỉ thêu bạc thì nhờ thợ hoàn kim giỏi nhất vương quốc kéo sợi mỏng ra . Hoàng mẫu bảo ta sẽ được mặc bộ bạch y này khi thời khắc đó đến .
– Thời khắc nào cơ ?

– Ta cũng không rõ nữa , chắc phải chờ khi nào ta lớn lên quá .

Trong nơi thư phòng tĩnh lặng vang lên tiếng cười ngây thơ của hai đứa trẻ , hiện tại rất đẹp , không có nghĩa tương lai cũng sẽ được vậy . Đôi mắt của Phượng hoàng vốn đã rất đẹp , cũng vì thế nên không ai là không muốn đánh cắp nó .

_____________________________________________________________________

Đại Hàn , Thanh Lam Vương thời thứ sáu .

Hoàng phủ bao trùm bởi không khí tang thương , tất thảy từ quan viên trong triều đến các tì nữ thân phận thấp hèn đều mang một sắc thái đau buồn , mọi người đều mặc màu trắng cùng với sự im lặng khiến Hoàng phủ ngày thường nhộn nhịp trở nên rợn người . Những kẻ đi ngang qua nhau chỉ cúi nhẹ đầu chào , họ không còn bất kì ý nghĩ nào về việc vui đùa như ngày thường nữa .

Tối hôm qua , Hoàng đại pháp sư Hoàng Tống Liễu vừa qua đời .

Trong căn phòng ngủ nhỏ vẫn còn thơm mùi gỗ của nàng , có một tiểu tử đang nhìn chăm chăm vào mẫu thân của nó như thể mong chờ người sẽ thức dậy như mọi ngày và chơi đùa cùng nó .

Nhưng không , người phụ nữ kia chỉ nằm bất động , chân tay lạnh dần , trên thân mặc một bộ y phục màu trắng ngà nhưng không làm cho nàng có vẻ đáng sợ như những kẻ ngoài kia mà khiến nàng trông thoát tục , thanh cao và quyền quý , tựa như một tiên nữ đang say giấc nồng .

– Mẫu thân , con sẽ không khiến người phải thất vọng .

I love you guys , I love EXO

I love them all
FOR WHATEVER WILL HAPPEN IN THE FUTURE , PLEASE BELIEVE IN ME , I WILL STAY HERE , I’M STILL LOVING YOU , TILL MY LAST BREATH . I PROMISE .

11:43:44.22/11/2013 : EXO đoạt giải Daesang
Thứ tự biết đến :
1 HUNHAN
2 CHANBAEK
3 KRISTAO
4 SULAY
4 KAISOO
4 XIUCHEN

12 cung hoàng đạo của EXO :
1.XiuMin: Bạch Dương (26/3/1990)
2.Luhan: Bạch Dương (20/4/1990) 10/10/2014 Love you in the future
3.Kris: Thần Nông (6/11/1990) 15/5/2014 Time boils the rain
4.Suho: Song Tử (22/5/1991).
5.Lay: Thiên Bình (7/10/1991)
6.Baekhyun: Kim Ngưu (6/5/1992)
7.Chen: Xử Nữ (21/9/1992)
8.Chanyeol: Nhân Mã (27/11/1992)
9.D.O: Ma Kết (12/1/1993)
10.Tao: Kim Ngưu (2/5/1993) Kiss you goodbye
11. Kai: Ma Kết (14/1/1994)
12.Sehun: Bạch Dương (12/4/1994)

Xiu Min :Frost :Bông tuyết :Điều khiển sương giá và băng tuyết
Lu Han :Telekinesis :Con mắt tâm linh :Điều khiển đồ vật bằng ý nghĩ
Kris :Flight :Rồng :Bay lượn và triệu tập Rồng

Su Ho :Water :Giọt nước :Điều khiển nước
Lay :Healing :Kỳ lân (Ngựa một sừng) :Chữa trị, hồi sinh
Baek Hyun :Light :Mặt trời :Điều khiển ánh sáng
Chen :Lightning :Bọ cạp :Điều khiển sấm sét
Chan Yeol :Fire :Phượng hoàng :Điều khiển lửa và triệu tập Phượng hoàng

D.O. :Earth :Quái thú :Hủy hoại vật thể trên mặt đất
Tao: Time Control :Đồng hồ cát :Điều khiển thời gian
Kai :Teleportation :Tam giác tâm linh :Dịch chuyển tức thời
Se Hun :Vortex :Quả cầu khí :Điểu khiển gió lốc

“…….một cậu nhóc đa cảm khoác lên mình cái vẻ lạnh lùng và cứng cỏi cốt để chứng tỏ là nó đã trưởng thành, đã tự chăm sóc được cho bản thân…..”

Hoa thược dược thiên tình sử – Văn án

Hệ liệt : Nhất kiến chung tình

Bộ một : Hoa thược dược thiên tình sử

Văn án : Ngô Thế Huân năm 5 tuổi vô tình gặp phải một đại tỷ tỷ sắc nước hương trời . Chỉ có điều ……

Tóm tắt nội dung truyện :

Ngô Thế Huân năm 5 tuổi lần đầu được thả cho vượt biên sang một đất nước khác có tên “Nữ quyền quốc” , tại đây , hắn lạc tay của đại ca mình . Ngô Thế Huân khi ấy bé bé xinh xinh , lạc lõng giữa dòng người đông đúc , bất chợt đụng phải một “đại tỉ” xinh đẹp , tóc dài như suối nước , mặc bộ y phục đỏ rực rỡ có hoa văn chìm hình hoa thược dược , ở eo cũng có đính lá vàng với một bông hoa nở rộ được chạm khắc tinh xảo . Kể từ lúc được “đại tỉ” ấy cho cái kẹo hồ lô (ăn dở) , Ngô Thế Huân đã biết đây là tình yêu đời mình .
Trích lời Ngô Diệc Phàm (9 tuổi) : “Thế Huân a , cho ta xin đi , ngươi mới 5 tuổi thôi đó !”